Vì sao người xưa tin sinh vào giờ Dần thì vương giả, còn sinh vào giờ Sửu thì lận đận? Liệu giờ sinh thực sự quyết định cuộc đời, hay chúng ta đã hiểu sai về tử vi suốt hàng ngàn năm?

Khoảnh khắc quen thuộc trước cửa phòng sinh
Hãy tưởng tượng một khung cảnh mà có lẽ chính bạn hoặc người thân từng trải qua.
Trước cửa phòng cấp cứu của một bệnh viện phụ sản.
Cánh cửa mở ra.
Vị bác sĩ bước ra, tháo khẩu trang và mỉm cười:
“Mẹ tròn con vuông. Bé trai, nặng 3kg.”
Cả gia đình vỡ òa.
Nhưng ngay sau đó là câu hỏi quen thuộc:
“Bác sĩ ơi… cháu sinh lúc mấy giờ mấy phút?”
Nếu bác sĩ nói:
“Cháu sinh lúc 4 giờ 15 sáng.”
Người lớn sẽ reo lên: Tuyệt vời! 4:15 là giờ Dần. Thằng bé này sinh giờ Dần, mệnh lớn, sau này ắt làm quan to, hét ra lửa.
Nhưng nếu bác sĩ nói:
“Cháu sinh lúc 2 giờ sáng.”
Sắc mặt của những người lớn tuổi có thể sẽ chùng xuống một nhịp.
Họ tặc lưỡi:
“Ấy da… sinh vào giờ Sửu rồi. Giờ này là giờ con trâu cày đêm. E rằng cuộc đời đứa trẻ này sau này sẽ vô cùng vất vả, long đong lận đận…”

Tại sao chỉ cách nhau vài giờ mà số phận dường như đã bị phán định?
Mục lục bài viết:
Vì sao người Á Đông tin giờ sinh quyết định số phận?
Từ hàng ngàn năm trước, người phương Đông tin rằng:
Khoảnh khắc đứa trẻ hít hơi thở đầu tiên chính là lúc chính là lúc vũ trụ đóng dấu một “mã vạch vô hình” lên số phận của nó.

Mã vạch đó được mã hóa bằng 12 canh giờ:
Tý – Sửu – Dần – Mão – Thìn – Tỵ – Ngọ – Mùi – Thân – Dậu – Tuất – Hợi.
Chúng ta tin rằng:
- Giờ sinh quyết định tính cách.
- Giờ sinh quyết định giàu nghèo.
- Giờ sinh quyết định cả tuổi thọ và đường tình duyên.
Nhưng đã bao giờ bạn dừng lại và tự hỏi:
Tại sao lại là 12 con vật đó mà không phải là thứ khác?
Tại sao giờ Dần được xem là vương giả, trong khi giờ Sửu lại bị gán cho cái mác “khổ sai”?
Và quan trọng nhất…
Liệu hệ thống tử vi giờ sinh đầy màu sắc tâm linh này có ẩn chứa cơ sở khoa học nào hay không?
Chúng ta sẽ giải mã hệ thống 12 giờ sinh đó và bóc trần những định kiến dân gian.
Và cuối cùng sử dụng y học sinh sản hiện đại để lật tẩy một bí mật chấn động về cái khoảnh khắc lọt lòng.
Để hiểu “mã vạch số phận” mang tên giờ sinh, chúng ta phải quay ngược hàng ngàn năm về trước.
Khi đồng hồ cơ học chưa tồn tại…
Làm thế nào tổ tiên chúng ta đo lường thời gian?
Họ không có kim giờ.
Không có kim phút.
Họ chỉ có một thứ duy nhất:
Sự vận động của vũ trụ và nhịp điệu sinh học của muôn loài.
Và từ đó sinh ra hệ thống:
Thập nhị địa chi.

Một ngày không chia thành 24 giờ như hiện đại.
Mà chia thành 12 canh, mỗi canh tương đương 2 giờ đồng hồ hiện đại.
Và điểm thiên tài của người Á Đông cổ đại là:
Họ đã gán mỗi một canh giờ đó cho một loài động vật dựa trên đặc tính sinh hoạt rực rỡ nhất hoặc dị biệt nhất của loài vật đó trong ngày.
Ví dụ:
Giờ Tý (11:00 tối – 01:00 sáng)
Đây là thời khắc đêm tối nhất.
Vạn vật chìm trong giấc ngủ.
Nhưng chuột lại hoạt động mạnh nhất.
Chạy nhảy, kiếm ăn, náo động.
Vì vậy gọi là giờ Tý
Giờ Sửu (01:00 sáng – 03:00 sáng)
Con trâu là động vật nhai lại.
Đây là lúc nó nghỉ ngơi, nhai thức ăn và tích lũy năng lượng để chuẩn bị ra đồng.
Vì thế gọi là giờ Sửu.
Nhưng mọi chuyện không chỉ dừng lại ở việc dùng các con vật để gọi tên cho dễ nhớ.
Khi môn khoa học tử vi ra đời.
12 canh giờ này lập tức được mặc lên mình một tấm áo choàng của số mệnh.
Người xưa tin rằng đứa trẻ sinh ra vào canh giờ nào sẽ hấp thụ trọn vẹn cái khí chất và năng lượng của canh giờ đó.
Hãy lấy ví dụ về giờ Dần.
Từ 3:00 đến 5:00 sáng.
Trong hệ thống tử vi và quan niệm dân gian, giờ Dần luôn được xưng tụng là một trong những giờ sinh đẹp nhất, vương giả nhất.
Tại sao?
Hãy nhìn vào bầu trời lúc 3 đến 5:00 sáng.
Đó là khoảnh khắc giao thời kỳ diệu nhất của vũ trụ.
Bóng tối của đêm đen vẫn còn.
Nhưng phía Đông đã bắt đầu ửng lên những tia sáng đầu tiên.
Đó là sự chuyển giao từ âm sang dương.
Là khoảnh khắc vạn vật thức tỉnh.
Và con vật cai quản khung giờ này là chúa sơn lâm – loài hổ.
Đây là lúc con hổ thức dậy sau một đêm nghỉ ngơi.
Nó rời khỏi hang.
Gầm lên một tiếng vang động núi rừng để thị uy sức mạnh.
Và bắt đầu đi săn.
Khí thế bừng bừng.
Bá đạo.
Và không thể ngăn cản.
Chính vì thế những đứa trẻ sinh giờ Dần được cho là mang trong mình chân mệnh của người dẫn đầu.
Chúng hấp thụ cái dũng mãnh của loài hổ.
Và cái sinh khí vươn lên của bình minh.
Số mệnh định sẵn chúng sẽ là những kẻ khai phá.
Những nhà lãnh đạo.
Những người dám nghĩ dám làm.
Và không bao giờ chịu khuất phục

Giờ hãy phân tích giờ Ngọ
Từ 11:00 trưa đến 1:00 chiều.
Mặt trời treo ngay đỉnh đầu.
Không có một bóng dâm nào có thể tồn tại.
Trong triết học phương Đông đây là thời điểm dương khí cực thịnh.
Âm khí triệt tiêu.
Đứa trẻ sinh giờ Ngọ được cho là mang tính cách của loài ngựa tha phương:
- Nóng nảy.
- Bộc trực.
- Thẳng thắn.
- Tràn đầy nhiệt huyết.
- Nhưng cũng rất dễ bốc đồng và thích phiêu bạt khắp nơi.
Bạn thấy đấy.
- Một bên là giờ Dần rạng đông đầy sinh khí.
- Một bên là giờ Ngọ chói chang bạo liệt.
- Một bên là giờ Sửu âm thầm nhẫn nhịn trong đêm đen.
Tử vi đã dùng hình tượng của 12 con vật và sự thay đổi của ánh sáng mặt trời để vẽ nên những bức tranh số phận vô cùng sống động.
Nghe mê tín?
Khoan vội.
Nhưng nếu chúng ta lột bỏ tấm áo choàng tâm linh.
Và những lời phán truyền của các thầy bói.
Nếu chúng ta đưa cái khoảnh khắc một đứa trẻ lọt lòng vào trong phòng thí nghiệm của y học hiện đại.
Liệu sự khác biệt giữa một đứa trẻ sinh lúc 2:00 sáng và một đứa trẻ sinh lúc 12:00 trưa có thực sự tồn tại?
Khoa học nói gì về giờ sinh?
Và câu trả lời của khoa học sẽ khiến bạn phải nổi da gà.
Hãy cất cuốn sách tử vi đi.
Hãy tạm quên đi những lời phán truyền về số mệnh và những con vật linh thiêng.
Bây giờ chúng ta hãy bước vào phòng sinh của một bệnh viện hiện đại.
Dưới ánh đèn phẫu thuật trắng toát.
Và nhìn vào những giọt máu.
Những nhịp tim đang đập liên hồi trên màn hình điện tâm đồ.
Khi các nhà khoa học và bác sĩ sản khoa hiện đại bắt đầu nghiên cứu về thời điểm sinh nở của con người.
Họ không quan tâm đến việc đứa trẻ sinh ra cầm tinh con rồng hay con trâu.
Họ chỉ quan tâm đến một hệ thống duy nhất.
Nhịp sinh học tuần hoàn của cơ thể người.
Bộ não của con người.
Và đặc biệt là bộ não của một người mẹ đang mang thai.
Được lập trình bởi một chiếc đồng hồ sinh học cực kỳ chính xác.
Chiếc đồng hồ này chạy theo chu kỳ sáng tối của mặt trời.
Và nó điều khiển một hệ thống vũ khí sinh học cực kỳ mạnh mẽ.
Các hormone.
Và đây chính là lúc khoa học hiện đại giáng một đòn choáng váng vào định kiến của chúng ta.
Đồng thời vô tình minh oan một phần tư duy của người Á Đông cổ đại.
Trẻ sinh ban đêm và hormone Melatonin
Hãy quay lại với khoảng thời gian từ 11:00 đêm đến 3:00 sáng.
Theo hệ thống 12 con giáp.
Đây là giờ Tí và giờ Sửu.
Khoảng thời gian âm khí nặng nề nhất.
Tăm tối nhất.
Và thường bị các thầy bói gán cho cái mác là giờ sinh vất vả, trầm lặng.
Khoa học giải thích khoảng thời gian này như thế nào?
Khi mặt trời lặn và bóng đêm bao trùm.
Trong não của người mẹ bắt đầu tiết ra một lượng khổng lồ một loại hormone có tên là:
Melatonin.
Đây là hormone của giấc ngủ.
- Hormone của sự sửa chữa.
- Phục hồi.
- Và an thần.
Mức melatonin đạt đỉnh cao nhất chính là vào lúc 2:00 đến 3:00 sáng.
Khi một đứa trẻ được sinh ra vào khung giờ này.
Thông qua nhau thai và dòng máu của mẹ.
Toàn bộ cơ thể non nớt của đứa bé bị ngâm đẫm trong một đại dương melatonin.
Nó chào đời trong một trạng thái sinh lý được lập trình cho sự nghỉ ngơi.
Nhịp tim của mẹ đập chậm lại.
Huyết áp hạ xuống.
Và đứa trẻ cũng mang theo cái nhịp điệu sinh học êm đềm, tĩnh lặng đó để bước ra ngoài thế giới.
Những đứa trẻ sinh vào ban đêm do hấp thụ lượng melatonin khổng lồ từ mẹ thường có xu hướng tĩnh tại hơn trong những giờ đầu tiên của cuộc đời.
Bạn thấy sự trùng hợp đáng sợ chưa?
Người Á Đông cổ đại không có kính hiển vi.
Họ không biết xét nghiệm máu.
Họ không hề biết sự tồn tại của melatonin.
Nhưng bằng sự quan sát tinh tế hàng ngàn năm.
Họ nhận ra những đứa trẻ sinh vào nửa đêm về sáng thường mang một năng lượng trầm lắng.
Ít bộc phát.
Thích sự yên tĩnh.
Và thường có xu hướng sống nội tâm.
Họ không biết gọi tên hiện tượng sinh học đó là gì.
Thế là họ gán cho nó hình tượng của con chuột hoạt động đêm trong bóng tối.
Hay con trâu lầm lũi cày đêm.
Họ gọi đó là âm khí.
Trong khi thực chất nó chỉ là sự dao động sinh hóa của nồng độ melatonin trong máu.
Trẻ sinh ban ngày và Cortisol
Vậy còn ban ngày thì sao?
Hãy tua nhanh đến khung giờ từ 9:00 sáng đến 1:00 chiều.
Theo tử vi đây là giờ Tỵ và giờ Ngọ.
Giờ của loài rắn và loài ngựa.
Khung giờ mặt trời rực rỡ nhất.
Dương khí cực thịnh.
Và những đứa trẻ sinh giờ này được cho là mang tính cách nóng nảy.
Bộc trực.
Bùng nổ.
Dễ làm tướng tiên phong.
Nhưng cũng dễ chuốc lấy tai họa vì sự sôi nổi.
Khoa học phản hồi lại bức tranh rực lửa này bằng một cái tên:
Cortisol.
Cortisol là hormone căng thẳng.
Hormone của sự tỉnh táo.
Và hành động.
Nó là thứ vũ khí sinh tồn giúp tổ tiên chúng ta vùng dậy bỏ chạy khi nhìn thấy thú dữ.
Mức cortisol trong cơ thể người mẹ bắt đầu tăng vọt khi mặt trời mọc.
Và đạt mức rất cao vào buổi sáng và buổi trưa.
Đặc biệt trong quá trình chuyển dạ đau đớn vào ban ngày.
Dưới tác động của ánh sáng mặt trời và sự căng thẳng thể chất.
Lượng cortisol bơm vào máu mẹ cao chưa từng thấy.
Một đứa trẻ sinh ra vào giờ Ngọ thực chất là một sinh linh bị dội một gáo nước lạnh chứa đầy cortisol ngay khoảnh khắc chào đời.
Hệ thần kinh của nó bị kích thích tột độ.
Nó bước vào thế giới với một cơ thể đang trong trạng thái báo động.
Sẵn sàng chiến đấu.
Nhịp tim đập mạnh.
Các giác quan mở toang để tiếp nhận ánh sáng chói lòa của ban ngày.
Sự bùng nổ của cortisol tạo ra một trạng thái kích động sinh lý cực kỳ mãnh liệt.
Và một lần nữa tổ tiên chúng ta lại đúng trong việc nắm bắt hiện tượng.
Họ nhìn thấy sự kích động đó.
Sự mạnh mẽ.
Và phản ứng gắt gao của những đứa trẻ sinh ban ngày.
Họ không thể đo lường cortisol.
Nên họ gọi đó là dương khí bốc cao.
Họ mượn hình ảnh con ngựa tung vó trên thảo nguyên để diễn tả cái trạng thái năng lượng cuồn cuộn không thể ngồi yên đó.
Đến đây bạn có cảm thấy nổi da gà về trí tuệ của người xưa không?
Những gì mà chúng ta vẫn khinh miệt gọi là mê tín.
Là thầy bói xem voi suốt hàng thập kỷ qua.
Thực chất lại là những quan sát sinh học cực kỳ nhạy bén được mã hóa bằng ngôn ngữ của tự nhiên.
Hệ thống 12 giờ sinh và tử vi đầu số không phải là một trò lừa đảo tâm linh vô căn cứ.
Ở tầng cốt lõi nhất.
Nó chính là một bản ghi chép nguyên thủy về cách mà nhịp sinh học.
Tuần hoàn ánh sáng mặt trời.
Và các dòng chảy hormone định hình nên những phản xạ đầu tiên của con người khi chào đời.
Nhưng khoan đã.
Nếu khoa học đã chứng minh rằng giờ sinh thực sự quyết định việc bạn tắm trong loại hormone nào.
Nếu melatonin và cortisol thực sự tạo ra những khác biệt sinh lý ở trẻ sơ sinh.
Vậy thì có phải các thầy bói đã đúng hoàn toàn?
Người xưa đúng… nhưng chưa đủ

Có phải nếu bạn sinh con vào đúng 12 giờ trưa.
Nó sẽ vĩnh viễn là một kẻ nóng nảy.
Mang chân mệnh làm quan lớn?
Có phải sinh lúc 2:00 sáng thì số phận đứa bé đã bị đóng đinh vào sự vất vả nghèo hèn không thể nào ngóc đầu lên được?
12 canh giờ có thể xem như:
Bản ghi chép nguyên thủy về nhịp sinh học con người.
Nhưng…
Đó không có nghĩa:
Giờ sinh = số phận.
Không.
Và đây chính là lúc chúng ta chuẩn bị dội một gáo nước lạnh buốt xương vào sự ảo tưởng của hàng triệu bậc cha mẹ.
Bởi vì y học hiện đại phát hiện ra một cú lừa ngoạn mục.
Một sự thật tàn nhẫn sẽ đập nát hoàn toàn cái suy nghĩ chọn giờ mổ bắt con để cầu vinh hoa phú quý mà rất nhiều gia đình Việt Nam đang mù quáng làm theo.
Chúng ta đã thấy sự vĩ đại của người xưa khi dùng 12 con giáp để mã hóa những chu kỳ hormone và nhịp sinh học của cơ thể.
Nhưng điều đó không có nghĩa là số phận của một con người bị đóng đinh hoàn toàn vào cái khoảnh khắc chiếc kim đồng hồ nhích qua một con số.
Cú lừa lớn nhất: Chọn giờ mổ để đổi số mệnh?

Thế nhưng sự hiểu lầm tai hại này đã tạo ra một trong những vấn nạn nhức nhối nhất.
Nực cười nhất.
Và cũng tàn nhẫn nhất tại các phòng sinh ở Việt Nam ngày nay.
Đó là trào lưu chọn giờ mổ bắt con.
Hãy nhìn vào sự điên rồ đang diễn ra.
Rất nhiều bậc cha mẹ khi cái thai mới được 7 – 8 tháng đã hớt hải mang sấp tiền đi tìm các thầy phong thủy.
Thầy tử vi.
Họ nhờ thầy chấm cho một cái ngày vàng.
Một canh giờ ngọc.
Thầy phán:
Phải mổ lấy thai vào đúng 9:15 sáng ngày rằm tức là giờ Tỵ. Giờ này là giờ rồng cuộn hổ ngồi, nạp âm ngũ hành cực vượng. Đứa bé sinh ra sau này sẽ làm tổng giám đốc, tiền xài không hết.
Thế là cả gia đình kéo nhau vào bệnh viện.
Nài nỉ.
Thậm chí dùng tiền để ép các bác sĩ phải thực hiện ca sinh mổ vào đúng cái phút giây định mệnh đó.
Bất chấp việc người mẹ chưa hề có dấu hiệu chuyển dạ.
Họ hả hê tin rằng bằng cách vung tiền và dùng dao kéo.
Họ đã hack được hệ thống của vũ trụ.
Họ tin rằng họ đã mua đứt được một tấm vé VIP để con mình bước vào giới thượng lưu.
Nhưng hỡi những bậc cha mẹ đang cố tình hối lộ tạo hóa.
Các bạn đang làm cái quái gì vậy?
Dưới lăng kính của y học sinh sản hiện đại.
Hành động chọn giờ mổ đẻ khi không có chỉ định y khoa không phải là ban phát phước lành.
Đó là một sự tàn nhẫn tột cùng đối với chính sinh mạng mà các bạn đang mang nặng đẻ đau.
Bởi vì các bạn đã phá nát toàn bộ cái mật mã vũ trụ tự nhiên của đứa trẻ.
Bạn nghĩ ai là người quyết định thời khắc một đứa bé cất tiếng khóc chào đời?
Là người mẹ?
Là bác sĩ?
Hay là ông thầy bói?
Chính đứa trẻ mới quyết định thời điểm chào đời

Không.
Y học đã chứng minh một sự thật kỳ diệu.
Chính bào thai mới là người quyết định thời khắc nó muốn bước ra ngoài thế giới.
Khi thai nhi đã phát triển hoàn thiện.
Đặc biệt là hai lá phổi đã đủ cứng cáp để tự hô hấp trong không khí.
Phổi của đứa trẻ sẽ tiết ra một loại protein đặc biệt.
Protein này chuyển qua nước ối.
Đi vào máu của người mẹ.
Và đóng vai trò như một cái công tắc.
Nó gửi một thông điệp sinh học rõ ràng:
“Mẹ ơi, con đã sẵn sàng.”
Chỉ khi nhận được thông điệp đó.
Não bộ của người mẹ mới bắt đầu giải phóng ồ ạt oxytocin.
Hormone tình yêu.
Và sự co thắt tử cung bắt đầu gò lên.
Cơn đau chuyển dạ xuất hiện.
Đó là một cuộc chạy đua marathon vĩ đại của cả hai mẹ con.
Trong suốt nhiều giờ đồng hồ co thắt đau đớn đó.
Cơ thể mẹ liên tục bơm vào máu đứa trẻ những hormone sinh tồn khổng lồ.
Đứa trẻ bị ép qua một ống sinh sản chật hẹp.
Lồng ngực bị chèn ép để vắt kiệt những giọt dịch ối cuối cùng trong phổi.
Chuẩn bị cho cú hít thở đầu tiên.
Hệ miễn dịch của nó được kích hoạt tối đa.
Đó là một bản giao hưởng hoàn hảo của tự nhiên.
Một sự chuẩn bị kỹ lưỡng nhất mà tiến hóa đã mất hàng triệu năm để thiết kế.
Giúp một sinh linh yếu ớt có thể sống sót khi chuyển từ môi trường nước sang môi trường không khí.
Điều khoa học lo hơn “giờ đẹp”
Vậy mà bạn làm gì?
Bạn mang một ông thầy bói đến.
Mà dùng một lưỡi dao mổ rạch tung bụng người mẹ vào đúng 9:15 sáng chỉ vì đó là giờ đẹp.
Bạn thò tay vào lôi tuột đứa trẻ ra ngoài ánh sáng chói lòa trong khi cơ thể nó vẫn đang ngủ yên.
Phổi của nó vẫn chưa hề tiết ra cái protein báo hiệu sự sẵn sàng.
Bộ não của người mẹ chưa hề giải phóng một giọt oxytocin nào để kích hoạt hệ thống miễn dịch cho con.
Lồng ngực đứa trẻ không hề được chèn ép.
Dịch ối vẫn còn ứ đọng trong phổi.
Bạn không hề mua được một cái giờ vương giả nào cả.
Bạn vừa tạo ra một cú sốc sinh học kinh hoàng cho chính đứa con của mình.
Trẻ sinh mổ chủ động theo giờ chọn thường xuyên đối mặt với nguy cơ suy hô hấp cấp tính.
Hệ miễn dịch yếu ớt.
Và dễ mắc các bệnh về hen suyễn, dị ứng hơn hẳn những đứa trẻ được sinh ra theo đúng chiếc đồng hồ tự nhiên của chúng.
Bạn mong con mình làm tướng quân.
Làm giám đốc.
Nhờ cái giờ sinh mổ rực rỡ đó ư?
Khoa học cười nhạo bạn.
Và ngay cả những bậc thầy tử vi chân chính nhất cũng sẽ lắc đầu ngao ngán trước sự mê muội đó.
Bởi vì trong nguyên lý tối cao của triết học phương Đông.
Mệnh lý phải tuân theo thiên đạo.
Tức là quy luật tự nhiên.
Sự cộng hưởng giữa thiên – địa – nhân chỉ xảy ra khi mọi thứ chín muồi.
Một trái cây bị ép chín bằng hóa chất sẽ không bao giờ có vị ngọt của trái cây chín cây.
Một đứa trẻ bị ép ra đời bằng dao kéo theo sự sắp đặt của lòng tham con người.
Thì cái bát tự ngày giờ sinh đó đã bị làm giả.
Nó giống như việc bạn cố tình vặn kim đồng hồ đến đúng 12 giờ trưa.
Trong khi bên ngoài trời vẫn đang tối đen như mực.
Và rồi bạn tự lừa dối mình rằng mặt trời đang chiếu sáng.
Cái lá số tử vi lấy theo giờ sinh mổ chủ động đó chỉ là một tờ giấy lộn vô giá trị.
Nó không hề phản ánh đúng năng lượng vũ trụ mà đứa trẻ hấp thụ.
Bởi vì cái năng lượng đó đã bị cắt đứt một cách bạo lực bằng dao mổ.
Chúng ta tự hào rằng mình đang dùng tiền và công nghệ để làm chủ số phận.
Nhưng thực chất chúng ta chỉ đang giẫm đạp lên quy luật của tự nhiên.
Điều này không có nghĩa sinh mổ xấu.
Sinh mổ khi có chỉ định y khoa là cứu mạng.
Nhưng mổ chỉ để chọn giờ đẹp là câu chuyện khác.
Nếu giờ sinh không quyết định tất cả, thứ gì quyết định số phận?

Nếu giờ sinh thực sự không thể bị thao túng bằng dao kéo.
Nếu cái nhãn mác giờ Tí, giờ Sửu, giờ Dần hay giờ Ngọ không phải là một bản án chung thân quy định bạn giàu hay nghèo.
Vậy thì tóm lại.
Bí mật lớn nhất quyết định số phận của một con người nằm ở đâu?
Nếu không phải là khoảnh khắc lọt lòng.
Thì thứ gì mới thực sự nhào nặn nên cuộc đời chúng ta?
Nếu lưỡi dao mổ không thể đánh lừa được vũ trụ.
Nếu cái nhãn mác của 12 con giáp hay những biến động của hormone tại thời điểm lọt lòng không phải là một bản án chung thân quy định bạn sẽ giàu hay nghèo.
Vinh quang hay hèn mọn.
Để trả lời câu hỏi này.
Chúng ta hãy nhìn vào một hiện tượng thực tế đánh sập mọi lý thuyết tử vi máy móc nhất.
Những cặp sinh đôi.
Họ sinh ra cùng một ngày.
Cùng một tháng.
Cùng một năm.
Và cùng một canh giờ.
Bát tự của họ giống hệt nhau.
Năng lượng vũ trụ họ hấp thụ lúc lọt lòng là như nhau.
Lượng melatonin hay cortisol trong máu mẹ truyền sang họ cũng hoàn toàn bằng nhau.
Thế nhưng khi lớn lên.
Số phận của họ có giống hệt nhau không?
Tuyệt đối không.
Một người có thể trở thành bác sĩ cứu người.
Trong khi người kia lại có thể vướng vào vòng lao lý.
Một người có thể hạnh phúc viên mãn.
Trong khi người kia lại lận đận cô đơn.
Tại sao?
Cùng một canh giờ sinh.
Cùng một xuất phát điểm sinh học.
Mà bánh xe số phận lại rẽ sang hai hướng hoàn toàn khác biệt?
Thứ quyết định không phải giờ sinh.
Mà là:
Môi trường + Giáo dục + Lựa chọn.
Biết mệnh không phải để đầu hàng số phận

Giờ sinh của bạn.
Dù dưới góc độ triết học Đông phương hay sinh học thần kinh.
Nó chỉ đóng vai trò như một hệ điều hành mặc định.
Nó cung cấp cho bạn một bộ phần cứng.
Giờ Dần cho bạn sự năng nổ.
Giờ Sửu cho bạn sự trầm tĩnh.
Giờ Ngọ cho bạn sự bùng nổ.
Nhưng phần cứng đó có hoạt động trơn tru hay không.
Hoàn toàn phụ thuộc vào việc bạn cài đặt phần mềm gì vào đó mỗi ngày.
Môi trường nuôi dưỡng.
Sự giáo dục của gia đình.
Những cuốn sách bạn đọc.
Những người bạn gặp.
Và những nỗ lực rơi nước mắt của chính bạn.
Mới là thứ viết nên những dòng code định hình cuộc đời bạn.
Người xưa sáng tạo ra hệ thống tử vi đầu số và 12 giờ sinh.
Không phải để trói buộc chúng ta vào sự sợ hãi.
Họ không viết ra những lá số đó để bạn nhìn vào rồi than thân trách phận:
“Trời ơi tôi sinh giờ xấu quá.”
“Thôi tôi cứ nằm ườn ra đây chờ chết.”
Người xưa lập tử vi để bạn hiểu rõ bản thân và những người xung quanh và có hành động đúng đắn cho cuộc đời này.
Nếu con bạn sinh vào giờ mang nhiều năng lượng bộc phát:
→ dạy kiểm soát cảm xúc, cách kiềm chế sự nóng giận và rèn luyện tính kiên nhẫn.
Nếu con bạn sinh vào giờ trầm lắng hướng nội:
→ nuôi dưỡng chiều sâu, bạn sẽ không ép nó phải trở thành một kẻ hoạt ngôn, chuộng đông người. Mà sẽ khuyến khích sự sâu sắc và trí tuệ bên trong của nó.
Biết mệnh là:
Để cải mệnh.
Không phải đầu hàng.
Giờ đẹp nhất trong vũ trụ là gì?

Không phải giờ Tý.
Không phải giờ Dần.
Không phải giờ Ngọ.
Không phải bất kỳ giờ nào khác trong 12 canh giờ.
Giờ đẹp nhất là:
Khoảnh khắc đứa trẻ thực sự sẵn sàng chào đời.
Khoảnh khắc người mẹ nghe tiếng khóc đầu tiên.
Khoảnh khắc cả hai mẹ con đều an toàn.
Mọi sinh mệnh khỏe mạnh bước vào thế giới…
Đều là giờ hoàng đạo.
Lời kết
Một đứa trẻ sinh “giờ xấu” nhưng lớn lên trong tình yêu thương, được giáo dục đúng cách…
Có thể rực rỡ hơn rất nhiều người sinh “giờ vàng, giờ đẹp”.
Đừng cố thay đổi đồng hồ của tạo hóa.
Hãy thay đổi cách chúng ta nuôi dạy một con người.
Sự vinh hoa phú quý sau này của đứa trẻ không nằm ở cái tờ giấy ghi giờ sinh mà bác sĩ đưa cho bạn.
Nó nằm ở chính đôi bàn tay của bạn.
Kenh4.com – Giải mã tử vi bằng góc nhìn hiện đại.
Mình viết bài này để mọi người hiểu rõ hơn về tử vi, đây là một môn khoa học cổ đại. Chúng ta nên hiểu và sử dụng để cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn chứ không phải mê tín, tôn sùng. Hãy để tử vi trở về với bản chất của chính nó.
